Hành Trình Nhắc Nhớ Những Yêu Thương
Team của Mực, chín con người đã ở đó, tay trong tay, chân kề đôi chân, bước qua những đoạn đường khó khăn, những địa hình dốc, đá. Chúng tôi đi và cho dù khởi đầu với những động lực khác biệt thì vẫn mang theo trong tim một ngọn lửa bùng cháy mang tên Tuổi Trẻ. Ngày mai này, dẫu tiền tài danh vọng mình có, dễ sao đánh đổi được, mua lại được những buổi thanh xuân còn đứng vững trên đôi chân này?!
Hành Trình Nhắc Nhớ Những Yêu Thương
Bước đi, suy ngẫm và quan tâm.
---------
Những bước chân đầu tiên trong chuyến hành trình nhắc nhớ cho tôi những bài học chấp nhận đầu tiên trong cuộc sống, bạn phải can đảm bước, bạn phải hụt chân, bạn phải lấm lem, thì bạn mới biết bạn là ai, phải làm sao để không va vào những nơi lầy lún ấy lần nữa.
Gian nan một chút khi bắt đầu, chúng tôi để ý và làm quen với sức nặng đang mang trên vai, những giọt mồ hôi đầu tiên đưa chúng tôi đến một khoảng không mênh mông mây nắng, bốn bề là cánh đồng nương rẫy, thơm phức hương mùi núi non. Yên ắng là vậy, mà tôi lắng nghe được nhịp điệu trong lòng, giãn ra hết những ưu phiền đang co quắp, quấy rối ngày qua. Tôi dường như quên hẳn mình, vì bất kể mình là ai đi chăng nữa, thì thiên nhiên nơi đây cũng đang yêu thương mình biết mấy!
Trưa hôm ấy, chúng tôi dùng bữa trên đồi, hứng một trận mưa núi lạnh tê buốt để mà vừa biết thương cái thấu da những con người nơi ấy phải chịu đựng, vừa biết ganh tỵ vì giọt mưa của người ta sao vừa sạch vừa trong. Mưa Sài Gòn từ giờ có nhắc nhớ chúng tôi về cơn mưa đuổi dí đã qua rồi?! Nắng cũng lên, sau khi cố làm mọi thứ cho nhau ấm lại, chúng tôi cười, rồi lại hào hứng bước đi. Ngẩng mặt lên để tôi biết bên cạnh tôi còn những đồng đội, chúng tôi đâu ai nói được khoảng mạnh khoảng khéo của mỗi người, nhưng chúng tôi cần nhau. Cần phía trước một lời nhắc nhở quan tâm, một bàn tay giúp chúng tôi vượt qua từng địa hình gai góc, cần từ sau một động lực thôi thúc, một tinh thần “đã thực hiện là phải hoàn thành”. Kịch tính lắm những thành viên gia đình của tôi, cũng như tôi, họ đã phải tính toán từng centimet một, phải khơi dậy bản năng và trách nhiệm với bản thân để chinh phục từng bước chân. Mỏi lắm, nặng nhọc lắm, những không được buông xuôi hay bất cẩn. Tôi yêu những nụ cười trên gương mặt, có khi tái nhợt, của họ vì cảm thấy rằng họ đã và đang chiêm nghiệm được nhiều điều, đã và đang trả lời được những câu hỏi làm khó bản thân trước khi đến với chặng đường này. Giống như chúng tôi đi, cho những cơn mưa gội sạch, và cho cái nắng sườn đồi soi sáng tâm thức của mình. Có một loại địa hình để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi, đó là con đường có bề ngang chừng một cánh tay, men theo thân mình của những quả đồi to lớn. Khi bước đi, một bên sẽ là vách đồi, bên còn lại chính là “vực thẳm”, một bước sơ sẩy có thể khiến bạn được trượt một màn trượt cuối cùng, không điểm dừng. Nhưng quả là những gì nguy hiểm thường đẹp, tôi phải dừng lại ngắm xa ngắm gần, tim trào lên những nhịp đập thổn thức vì gần lắm với ước mơ tung cánh như một chú chim. Rừng xanh phía xa, con đồi trước mặt, và sóng cỏ xanh mướt nên thơ lập lờ ngay trước mắt. “Dốc trơn lắm đó”, ai đó trong đoàn đã hét lên, để tôi biết là từ lúc này, cái mông của chúng tôi sẽ được dùng tới. Thương hú hồn cái bệ đỡ trời cho, cái mâm di động mà chúng tôi kê cả tấm thân lên, trượt vèo xuống. Chỉ hy vọng, đừng có mảnh đá nhỏ nào lạc mẹ lạc cha chĩa ra ngay đường mông trượt của chúng tôi, không thì đường cùng cũng không bằng rách mông sưng bẹn. Chiều tối cắm trại tại một nơi sương phủ không thấy được cảnh xa, mưa thì rả rích làm mất một đêm nhuốm lửa hát hò, chỉ tiếc là thế, cả đoàn chúng tôi vậy là lỡ cơ hội điểm mặt nhau bên đống lửa phừng phựt trong lòng núi rừng. Giấc ngủ không mộng mị của tất cả mọi người dần đưa một ngày rã rời vào bóng tối tĩnh mịch. Chúng tôi quên cả việc ôm nhau để ngủ cho ngon thì phải. Ngày thứ 2, chính là ngày tôi chờ đợi để ca vang lên câu “Sớm thức dậy ở một nơi xa!”. Bầu trời, núi rừng và con người tạo nên một bức tranh quá đáng giá đối với tôi. Nanh Rồng thông báo nhẹ nhàng cho chúng tôi rằng: “Hôm qua đi mệt, qua đoạn khổ rồi, đường hôm nay dốc tà, sẽ khỏe thôi”. Nanh Rồng à! Lại leo đấy, lại leo đấy, chưa bao giờ chúng tôi có cảm giác vừa tin xong lại biết bị dóc, rồi qua con dốc lại tiếp tục tin như thế! Mẹ ơi! Trưa của ngày ấy, bị bọc trong một nỗi lo lắng thiếu hụt nước uống, chúng tôi lại được thiên nhiên giải hòa bằng một dòng suối hoang sơ. Lao đến hồn nhiên như một đám trẻ, nước mát khiến chúng tôi tươi tỉnh khi hòa mình. Dùng bữa trưa với những lương thực cuối cùng và lọc nước cũng tại đó. Khi đôi chân từng người trong chúng tôi đã rệu rã, phương án cứu cánh rút ngắn 1 tiếng đồng hồ đoạn đường băng rừng cuối cùng được đưa ra. Chúng tôi được đi xe ôm cảm giác mạnh. Một người đàn ông sẽ chở hai hành khách cùng với hơn chục ký lô hành trang của họ, rồi với tốc độ không gia giảm, ảnh sẽ trổ tài đua xe địa hình trong rừng. Những tay lái này bình tĩnh đến mức dù bánh xe của họ có lọt thỏm đột ngột vào một cái lằn hố, họ vẫn không có dấu hiệu hoảng sợ. Trong khi hai con người ngồi phía sau, trên mặt đủ 50 sắc thái. Cái tài của các anh ấy khiến những con người thành thị phải tặc lưỡi thán phục! Bước ra ngoài khu vực hoang sơ núi đồi, chúng tôi dừng chân nghỉ ngơi và chuẩn bị về lại Sài Gòn, nơi mà mọi người đã cùng nhau rời khỏi. Chúng tôi bị mắc trong một “cái bẫy”, với những lý do không ai giống ai, chúng tôi được mang đến đó, cùng nhau! Vòng tuần hoàn rồi sẽ đưa chúng tôi đi từ nơi khởi đầu đến điểm kết thúc, sống trong đời như cánh chim nhỏ, vun vút khi còn có thể bay lượn là khát vọng trong mỗi chúng tôi từ Hành trình nhắc nhớ những yêu thương!       Cảm ơn những bức ảnh đến từ bộ ảnh của anh Chu Đức! Nanh Rồng: Chàng trai Ambulance giữa núi non trùng điệp, dép lào hai quai, ai cũng nói anh bay! Anh Trung Nobi chắc mới sắm cái máy quay Sony, đôi vai hành lý đã bự gấp đôi anh, anh vẫn ngang dọc tung hoành ghi lại những thước phim quý giá cho chúng tôi. Gửi lời cảm ơn đến 2 leaders, rất quý các anh <3 Kỷ niệm Tà Năng _ Phan Dũng (May 27-28, 2017). Thanh Tâm. (nguồn: https://www.tumblr.com/dashboard/blog/doannguyenthanhtam)
QC2
CỘNG ĐỒNG YÊU THÍCH GOOGLE +
gg
NHẬT KÝ HÀNH TRÌNH

SÔNG CÁI KAYAKING TOUR (Chèo thuyền bơm hơi)

Bản Tiếng Việt   ENGLISH  

Tà Năng – Phan Dũng – Sự trải nghiệm tuổi trẻ và mùa cỏ cháy tháng 2

Một chuyến đi thực sự đáng nhớ với rất nhiều kỷ niệm mà giờ nghĩ lại cảm xúc vẫn còn dâng trào trong tôi....

Hành Trình Nhắc Nhớ Những Yêu Thương

Team của Mực, chín con người đã ở đó, tay trong tay, chân kề đôi chân, bước qua những đoạn đường khó khăn,...
KHUYẾN MẠI HOT
img2